Cảnh khoanh chân ngồi trên vò gốm, linh quang hộ thể, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở kéo dài. Nếu không phải xung quanh có những kiếm tinh sáng loáng, còn tưởng hắn đang tu luyện trong động phủ.
Huyễn và Miểu ở cách đó không xa, tu vi của bọn họ đều bị phong ấn, bị kiếm tinh vây quanh, chỉ cảm thấy như có gai đâm sau lưng, không cách nào nhập định, sắc mặt tiều tụy.
Cảm giác được có người nhìn trộm, Cảnh đột nhiên mở mắt, ánh mắt tựa như có thể xuyên qua tấm gương sáng.
Vừa rồi Tần Tang đã tốt bụng cho bọn họ biết sự thật, Huyễn và Miểu biết rõ Vu Chúc đại nhân đang nhìn mình, mặt đầy vẻ xấu hổ, cúi gằm mặt xuống.