Lại thêm ba ngày trôi qua, La Long Văn suốt ngày ủ rũ, vẻ mặt xám xịt. Người mang thương tích, lòng đầy ưu phiền, hắn thật không biết phải làm sao mới hoàn thành được nhiệm vụ Nghiêm Thế Phi giao phó. Đúng vào chiều tối ngày thứ ba, quy công của hoa lâu bỗng mang đến cho hắn một tin mừng lớn như từ trên trời rơi xuống: Uông Tam sẽ bày tiệc ở hoa lâu để gặp hắn, bảo hắn sáng mai mang đủ thành ý tới hoa lâu bái kiến.
“Hay lắm, hay lắm, thật sự quá hay! Thưởng, phải trọng thưởng!” Nghe xong tin tốt quy công mang tới, La Long Văn mừng đến mức gần như phát cuồng, lập tức thưởng lớn cho quy công hẳn năm mươi lạng bạc.
Năm mươi lạng bạc ấy khiến hai tên tay sai bên cạnh thèm thuồng đến chảy cả nước dãi.
Sáng sớm hôm sau, La Long Văn thay một thân gấm vóc, dẫn theo hai tên tay sai. Trong tay bọn chúng là lễ vật đã chuẩn bị từ hôm trước: hai gói dược liệu quý, hai gói trà thượng hạng, một khối ngọc bội và một bộ trang sức thiếp vàng. Cả bọn thẳng đường tới hoa lâu.




