CHƯƠNG 1109: TRỪNG PHẠT (2) “Vâng, trưởng quan, thuộc hạ biết sai rồi!” Gã sĩ quan trẻ tuổi cúi đầu.
Gã cựu binh tóc vàng không thèm để ý tới hắn, nhìn Đỗ Địch An cùng thanh niên bị gãy chân, nhẹ thở dài nói: “Ngay cả thực lực của đối phương còn không biết mà dám khiêu khích hắn, thật không biết một người như ngươi, làm sao lăn lộn để trở thành người Thác Hoang, có phải vì ở đây lâu rồi, không có phụ nữ và thứ tiêu khiển, khiến cho bộ não của ngươi bị nghẹt bởi phân phải không?”
Gã thanh niên bị cụt chân đỏ bừng mặt, nghiến răng cúi đầu, không dám kêu ca hay nhắc đến chuyện gãy chân để tỏ vẻ thương cảm, ít ra hắn ta cũng có chút nhãn lực, biết rằng làm như vậy chỉ khiến bản thân càng thêm hèn mọn và ghê tởm.




