CHƯƠNG 1080: ẤP NỞ (2) Đỗ Địch An ngẩng đầu nhìn về phía ba người đang ẩn nấp trong bóng tối, nói: “Tới phiên các ngươi, ra đây giải đáp câu hỏi của ta, có lẽ còn có thể sống tiếp.”
Sắc mặt ba người trong bóng tối trở nên tái nhợt, bao gồm cả vị Chúa Tể kia, tất cả đều sững sờ, chỉ cảm thấy chân mình chưa bao giờ bủn rủn đến thế, tim cũng chưa bao giờ đập mãnh liệt đến thế, bọn hắn cắn chặt răng, nín thở, muốn xoay người bỏ chạy ngay tức khắc, nhưng nghĩ đến việc nữ tử đánh lén đầu tiên bị giết, lý trí kiềm lại sự kích động của bọn hắn rồi chầm chậm bước ra khỏi bóng tối.




