"Tài nguyên lại càng chẳng cần nhắc tới. Đám sư huynh sư tỷ kia đan dược ăn như cơm, dược liệu muốn dùng thế nào thì dùng, còn ta thì sao? Đến một viên bồi nguyên đan cũng phải chắt chiu mới dám dùng. Lần này xuống núi, ngoài miệng nói là lịch luyện, thực ra chỉ muốn ra ngoài hít thở cho thoáng. Nếu còn tiếp tục ở trên núi, e rằng ta bị bức đến phát điên mất."
Hắn càng nói càng tức, lại tự rót cho mình một chén trà, ngửa đầu uống cạn.
Ngươi lặng lẽ nghe, không hề ngắt lời.
Vương Nguyên đặt chén trà xuống, nhìn ngươi, trong mắt thoáng hiện một tia kiên quyết.




