Trên thành quan, Tần Vũ khẽ thở dài: “Diệp huynh, không phải ta không muốn ra tay.”
“Chỉ là trước đó giao chiến với Thiên Ma, bản nguyên của ta đã bị tổn thương, đến nay vẫn chưa hồi phục. Lúc này nếu miễn cưỡng xuất thủ, e rằng chẳng những không giúp được gì, ngược lại còn trở thành gánh nặng cho chư vị.”
Mấy lời ấy được hắn nói ra vô cùng chân thành, như thể thật sự đang mang trọng thương, lòng có thừa mà sức chẳng đủ.
La Phong cũng lập tức lên tiếng: “Tần Vũ huynh nói không sai, chúng ta gánh trọng trách thủ thành, sao có thể hành động tùy tiện?”




