"Đáng tiếc, chúng ta đều là thần dân của Tào gia, nào dám đi tranh, cho dù dám, cũng không phải là đối thủ của thế tử."
"Thiên phú của thế tử tốt, lại cần cù, nói không chừng tương lai chính là một đời minh quân."
"Ôn huynh." Thiệu Ngọc Kinh thản nhiên nói: "Cho dù không có thế tử, lệnh lang cũng không đi đến cuối cùng đâu."
"Ngươi..." Ôn Thực nhìn về phía người trẻ tuổi đang xách trường thương trên lôi đài: "Ý của ngươi là, khuyển tử không phải là đối thủ của vị Trần tướng quân này? Làm sao có thể! Khuyển tử dù không nên thân, đao pháp cũng là ta tự tay dạy!"




