Cửu Anh trừng mắt nhìn Tần Mệnh: "Giả bộ đúng không? Ngươi còn muốn mặt mũi nữa không! Ta đã liều mạng vì ngươi rồi, sao ngươi còn keo kiệt như vậy! Ngươi không phải là loại người keo kiệt bủn xỉn sao, ngươi quả thực chính là một quả trứng sắt, không có lông!"
"Ta đã đưa Hắc Long và tiên đan cho ngươi rồi, còn nói ta là trứng sắt? Nếu ta còn có lông, chẳng lẽ còn phải lấy máu nuôi ngươi sao? Tránh ra, đừng có vô ơn như vậy." Tần Mệnh đẩy Cửu Anh ra.
"Ồ? Muốn động thủ đúng không? Ngươi còn muốn đánh ta?"
"Giữ thể diện chút đi! Ngươi là yêu thú, không phải bà thím chanh chua!"




