Lý Tư Nguyên bất lực sờ đỉnh đầu cô ta: “Được rồi được rồi, chẳng phải ngày nào em cũng giành nấu ăn sao.”
“Em muốn ăn gì nói một tiếng với anh là được.”
“Khi em muốn thì có lúc nào anh không đáp ứng em đâu.”
Lý Tư Tư mím môi: “Những đã lâu rồi anh không ngủ cùng em.”




