Bạch Long cười, đáp lảng sang chuyện khác: “Trần đại nhân, ngươi đã từng đến Dương Châu chưa? Bản tọa thì chưa, nghe nói đó là một nơi duyên dáng, thanh tú.”
Trần Vấn Đức trầm giọng nói: “Rốt cuộc ngươi muốn nói gì?”
Bạch Long tiếp tục nói những lời úp mở: “Dương Châu là nơi giao nhau giữa Đại Vận Hà và Trường Giang, là yết hầu của tuyến vận tải đường thủy nam bắc, mỗi năm có hàng vạn thuyền hàng neo đậu, trung chuyển tại đây, đưa lương thực, tơ lụa, gốm sứ Giang Nam về phương bắc, bởi vậy còn được gọi là ‘yết hầu tào vận’. Vì triều ta có đến một nửa thương nhân tụ tập tại đây xây dựng vườn tược, nên Dương Châu còn có danh xưng ‘phú giáp thiên hạ’… Trong đó có một khu vườn tên là ‘Ảnh Viên’, không biết Trần đại nhân đã từng nghe qua chưa?”




