Nghe Mạnh Đức nói vậy, Long Ngạo Thiên nhíu mày: “Vậy nói đi nói lại, ngươi vẫn cho rằng ta không bằng Sát Ảnh?”
Nhìn Long Ngạo Thiên vẫn còn u mê không tỉnh, Mạnh Đức bất lực lắc đầu: “Đã đến nước này rồi, vì sao ngươi vẫn không hiểu?”
“Đời người có thể tranh hơn thua nhất thời, nhưng không phải chuyện gì cũng cần phải làm vậy.”
“Ngươi hiện tại không bằng Mặc Bạch, không bằng Sát Ảnh, nhưng điều đó không có nghĩa ngươi là một phế vật.”




