Bá nằm trên mặt đất, mở mắt ra, lặng lẽ nhìn Lữ Thiếu Khanh. Đôi mắt nàng bình tĩnh lạ thường, chẳng gợn chút sóng lòng.
Lữ Thiếu Khanh bốn mắt nhìn nhau với nàng, nhớ tới những việc mình vừa làm trong thức hải người ta, trong lòng càng thêm chột dạ.
Hắn cười khan hai tiếng: "Thành chủ, ngươi... không sao chứ?"
Bá không đáp, thậm chí mắt cũng chẳng chớp, cứ trân trân nhìn hắn.




