Ta chỉ nhớ phụ mẫu ngày nào cũng tất bật, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, cấm không cho chúng ta ra ngoài.
Càng không được phép ngẩng đầu nhìn trời.
Ban đầu ta không hiểu, cho đến một ngày, người bạn thuở nhỏ của ta lỡ ngước nhìn lên bầu trời.
Rồi đột nhiên ngọn lửa bùng lên.




