Cố Nguyên Thanh thần sắc bình tĩnh.
Lời của Cửu Lê Sơn Chủ không gây ảnh hưởng quá nhiều đến hắn, thân là Tà Tôn, Cửu Lê Sơn Chủ có được khí độ này quả thật khiến người ta khâm phục, nhưng cũng không nằm ngoài dự liệu của hắn, người có thể trở thành nhân vật như vậy, ắt phải có chỗ hơn người.
Nhưng đã là ân oán thì phải chấm dứt, như vậy mới có thể hóa giải chấp niệm trong lòng.
“Lê Thương.” Cửu Lê Sơn Chủ bỗng gọi.




