[Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

/

Chương 58: Ngươi có thể buông tay ra trước được không?

Chương 58: Ngươi có thể buông tay ra trước được không?

[Dịch] Nữ Hiệp Xin Dừng Tay

Đoạn Na Liễu

7.627 chữ

30-01-2026

Phía đông bắc kinh đô có một hồ lớn, tên là Thính Phong Trì.

Phía bắc hồ này là sườn núi Tam Thanh sơn trải dài, mỗi khi có gió thổi qua sẽ từ hướng thung lũng thổi thẳng về phía tây, cuối cùng thổi đến mặt hồ rộng lớn. Ngồi bên bờ hồ có thể nghe được tiếng gió vi vu.

Thính Phong Trì cũng vì thế mà có tên.

Giữa Thính Phong Trì có một hòn đảo đơn độc, nên được gọi là Thính Phong Đảo.

Diện tích Thính Phong Đảo không lớn nhưng cũng không quá nhỏ.

Chỉ là cảnh sắc trên đảo khá đơn điệu, chỉ có một cây tùng khổng lồ to bằng vòng tay ôm, sừng sững ngay giữa đảo.

Tương truyền nhiều năm về trước, có một vị tiểu thư nhà giàu họ Mộc và một chàng thư sinh nghèo họ Công đã gặp gỡ, nương tựa rồi yêu nhau bên bờ Thính Phong Trì. Nhưng gia đình vị tiểu thư không đồng ý, muốn chia rẽ hai người.

Khi ấy, giữa Thính Phong Trì vẫn chưa có Thính Phong Đảo.

Sau đó hai người quyết định bỏ trốn nhưng lại bị người nhà của cô gái chặn lại bên bờ Thính Phong Trì, cuối cùng cả hai cùng nhau gieo mình xuống hồ tự vẫn.

Năm sau, mực nước Thính Phong Trì hạ thấp, Thính Phong Đảo bèn nhô lên khỏi mặt hồ. Điều khiến người ta kinh ngạc nhất là trên đảo không một ngọn cỏ, lại chỉ mọc lên duy nhất một cây tùng, vừa hay lại là sự kết hợp của họ “Mộc” và họ “Công”.

Thế là cây tùng này được người đời xem như hóa thân của hai người, còn Thính Phong Đảo trở thành nơi hẹn hò lý tưởng của nam nữ, cành lá cây tùng treo đầy những lời ước nguyện của họ.

Màn đêm đã lặng lẽ buông xuống tự lúc nào, trên những con phố lát đá xanh của các phường trong kinh đô đèn đuốc sáng rực. Bên bờ Thính Phong Trì, những mái hiên cong cong của các công trình kiến trúc mang đậm phong vị miền sông nước treo từng chuỗi đèn lồng đỏ, khẽ lay động theo gió đêm, tỏa ra ánh sáng vàng dịu.

Bên bờ Thính Phong Trì, vài cây liễu xuân rủ cành, những nam thanh nữ tú trong trang phục thư sinh, áo lụa tiểu thư sánh bước bên nhau. Trên mặt hồ, những người lái đò thỉnh thoảng cất tiếng rao, chở những đôi trai gái có tình ý với nhau lướt qua mặt hồ, đến Thính Phong Đảo cầu phúc ước nguyện.

Lúc này, Tần Dịch đang đứng bên bờ Thính Phong Trì, nhìn những con thuyền qua lại. Nam nữ trên thuyền ai nấy đều tươi cười hớn hở, còn những người lái đò nhận bạc từ các vị công tử tiểu thư này thì miệng cười ngoác đến tận mang tai.

Tần Dịch bất giác nghĩ, truyền thuyết này có khi nào là do một người lái đò nào đó bịa ra để kiếm kế sinh nhai không?

Thấy thiếu gia nhà mình cứ nhìn những con thuyền qua lại mà lẩm bẩm, Lai Phúc bèn hỏi: “Thiếu gia, Cổ tiểu thư không phải là… đang trêu thiếu gia đấy chứ?”

Tần Dịch ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng, tuy miệng không nói nhưng trong lòng quả thực đã nghĩ như vậy.

Nữ nhân này, không lẽ lại giận dai đến thế chứ?

Cơn giận từ trưa vẫn chưa nguôi, nên cố ý lừa hắn ra đây để tiêu khiển hay sao?

Thì ra, sau khi Tần Dịch theo Ninh Quốc Thao, kẻ nói năng chẳng ra hồn, làm việc cũng chẳng nên thân, trở về Trấn Quốc Công phủ, hắn định bụng ăn tối xong sẽ chuyên tâm tu luyện Tháp Vân thê, nào ngờ Bội Lan lại mang đến một bức thư.

Thư đương nhiên là của Cổ Nguyệt Dung, hẹn Tần Dịch lúc màn đêm buông xuống sẽ gặp mặt bên bờ Thính Phong Trì.

Đến hay không, Tần Dịch đã do dự rất lâu.

Sau đó hắn lại nghĩ, đã đi cùng nàng hai lần rồi, cũng chẳng ngại thêm lần này, nếu không hai lần trước chẳng phải là công cốc sao?

Quả nhiên, nữ nhân chỉ làm ảnh hưởng đến tốc độ tu hành của ta.…

May mắn thay, Cổ Nguyệt Dung không khiến Tần Dịch thất vọng.

Đứng bên bờ hồ đếm thuyền thêm một lúc, Cổ Nguyệt Dung mới thong thả tới.

Hôm nay, Cổ Nguyệt Dung mặc một chiếc sa y màu hồng nhạt, bên dưới là lớp váy dài bằng lụa voan rộng rãi, giản đơn mà không kém phần thanh nhã, phong thái như ngọc, dung mạo tựa tiên.

Nàng vừa xuất hiện đã thu hút sự chú ý của không ít thư sinh, may mà bên cạnh ai cũng có nữ tử đi cùng, nên ánh mắt dừng lại trên người Cổ Nguyệt Dung cũng không quá lâu.

Nhưng có một người là ngoại lệ, đó chính là Tần Dịch.

Cổ Nguyệt Dung phát hiện Tần Dịch đang nhìn mình chằm chằm không chút kiêng dè, liền lườm hắn một cái, trong vẻ thanh nhã lại pha chút tinh nghịch, khiến Tần Dịch thấy được một khía cạnh khác của nàng.

“Nguyệt Dung, hay là chúng ta đổi chỗ khác đi?”

Tựa như không thấy Cổ Nguyệt Dung đang lườm mình, Tần Dịch cười hỏi.

“Nơi này không tốt sao?”

Giọng Cổ Nguyệt Dung vẫn thản nhiên, nhưng đôi gò má ửng hồng đã tố cáo tâm trạng hơi căng thẳng của nàng lúc này.

“Nơi này tốt, nhưng đông người quá.”

“Ngươi còn sợ người khác nhìn à?”

“…”

Tần Dịch là một đấng nam nhi, đương nhiên không sợ bị người khác nhìn, hắn chỉ lo Cổ Nguyệt Dung da mặt mỏng, bị người khác nhìn sẽ thẹn thùng mà thôi, nếu nàng đã không hề sợ hãi, thì hắn càng chẳng bận tâm.

“Chúng ta lên đảo đi!”

Cổ Nguyệt Dung lại lên tiếng, thấy Tần Dịch lộ vẻ khó xử, bèn hỏi: “Sao thế, ngươi không muốn đi ư?”

“Ngươi có biết đi thuyền một chuyến tốn bao nhiêu bạc không?”

“…”

Cổ Nguyệt Dung lắc đầu, nàng đã nghe về Thính Phong Đảo và truyền thuyết trên đảo từ rất lâu, dù trong lòng ao ước nhưng không có ai cùng đi, nên đương nhiên cũng không biết giá thuyền.

“Chỉ một chiếc thuyền nhỏ như vậy, lúc đi mỗi người một lượng bạc, lúc về giá lại tăng gấp đôi, còn ác hơn cả cướp tiền! Ta còn nghi ngờ cây tùng trên đảo là do phu thuyền trồng, truyền thuyết cũng là do phu thuyền bịa ra!”

“…”

Cổ Nguyệt Dung quay đầu quan sát một lát, các công tử tiểu thư có thể lên đảo đều ăn mặc sang trọng, xem ra gia cảnh không tệ, cũng chẳng ai để tâm đến mấy lượng bạc này, nhất là những vị công tử kia, vì giữ thể diện trước mặt bạn đồng hành là nữ, lúc móc bạc ra căn bản không hề chớp mắt.

Người thẳng thắn như Tần Dịch quả là hiếm thấy…

“Chẳng phải ngươi vừa kiếm được ba nghìn lượng bạc sao, còn sợ không trả nổi tiền thuyền à?”

Cổ Nguyệt Dung liếc hắn một cái, bĩu môi nói: “Hay là, ngươi không nỡ trả tiền giúp ta? Không sao, ta có thể tự trả.”

“Nỡ thì có nỡ, chỉ là cảm thấy một quãng đường ngắn như vậy mà tốn đến mấy lượng bạc, có chút không đáng. Huống hồ…”

“Huống hồ cái gì?”

Nhìn dáng vẻ tò mò của Cổ Nguyệt Dung, Tần Dịch trong lòng vui thầm, nhưng vẫn nói một cách nghiêm túc: “Huống hồ người khác còn nợ ta ba nghìn lượng bạc, không biết khi nào mới đòi lại được, cho nên chuyện gì tiết kiệm được thì cứ tiết kiệm.”

“…”

Cổ Nguyệt Dung nhất thời nghẹn lời, cuối cùng lại lườm hắn một cái: “Yên tâm, chỉ cần ngươi cùng ta lên đảo, ngày mai ta sẽ đi tìm Lam Tịch công chúa!”

“Thật sao?”

Tần Dịch mừng rỡ.

“Tin hay không tùy ngươi, không tin thì ta về phủ đây.”

Nói rồi, Cổ Nguyệt Dung xoay người, làm bộ muốn đi.Hơn nữa, nàng hành động rất nhanh, chân đã bước đi.

“Đừng đi.”

Tần Dịch thầm cảm thán, công sức bỏ ra cuối cùng cũng được đền đáp.

Trong lòng vui sướng, hắn vô thức nắm lấy tay Cổ Nguyệt Dung.

Sau đó lại cười nói: “Tin, ta đương nhiên là tin rồi.”

Đây là lần đầu tiên tay Cổ Nguyệt Dung bị một nam tử nắm lấy, trong thoáng chốc như có luồng điện chạy qua, cả người nàng cứng đờ tại chỗ.

“Nguyệt Dung, chúng ta đi thuyền nhé?”

Thấy nàng không động đậy, Tần Dịch thăm dò hỏi.

“Ngươi…”

Cổ Nguyệt Dung ngẩng đầu, mặt đỏ như ráng chiều, ánh mắt long lanh như nước, nhìn Tần Dịch như đang cầu xin: “Ngươi có thể buông tay ta ra trước được không?”

Tần Dịch lúc này mới sực tỉnh, vội vàng tạ lỗi, nói mình nhất thời kích động nên đã đường đột với giai nhân.

Cổ Nguyệt Dung trong lòng thẹn thùng, cũng không muốn dây dưa thêm về chuyện này nên cất lời: “Sao nào, bây giờ không còn tiếc ngân tử nữa à?”

“Ha, cái đó còn phải xem là đi cùng ai nữa.”

Tần Dịch vội vàng phách mã thí: “Với người khác thì có lẽ ta sẽ tiếc, nhưng với Nguyệt Dung thì mấy lượng ngân tử có đáng là bao?”

“……”

————

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!