Từ Phượng Niên hỏi: "Giáp hạt?"
Từ Bắc Chỉ chậm rãi nói: "Bắc Lương vương có sáu vị nghĩa tử. Trần Chi Báo thì không cần phải nói, đặt ở bất cứ đâu cũng có thể cắt đất phong vương, với tài lược của hắn, tự lập môn hộ cũng được. Viên Tả Tông là một tướng tài đích thực, tự mình trấn giữ một phương chắc chắn không khó, thống lĩnh vài vạn tinh binh có thể dễ dàng công thành bạt trại, nhưng để thống soái toàn cục thì khó nói lắm. Tề Đương Quốc, chỉ là một gã mãng phu xông pha hãm trận, khiêng vương kỳ chữ Từ mà thôi. Diệp Hi Chân giỏi về dương mưu, được ca tụng là 'Dương tài' tiếp theo sau Triệu Trường Lăng, nói cho cùng vẫn là mưu sĩ phe phẩy quạt lông sau màn, cần phải phụ thuộc vào người khác. Diêu Giản là một thầy phong thủy tinh thông các thuật lẻ, xưa nay không tranh với đời, càng không cần phải nói đến. Còn Chử Lộc Sơn..."
Từ Phượng Niên cười nói: "Trong sáu nghĩa tử của Từ Kiêu, nếu thực sự phải nói ai có thể miễn cưỡng sánh vai cùng Trần Chi Báo, chỉ có hắn thôi. Hắn là một toàn tài thực thụ, phàm là thứ hắn biết, thảy đều tinh thông. Sư phụ ta vì Triệu Trường Lăng mà danh tiếng không lẫy lừng, Chử Cầu Nhi so với Trần Chi Báo cũng là tình cảnh tương tự."




