Từ Phượng Niên bất đắc dĩ đáp: “Nhưng hai ta vẫn khác nhau. Đạo trưởng là người xuất thế trên núi, ta là người nhập thế dưới núi. Ta vì hoàn thành tâm nguyện mà phải trải qua trùng trùng trở ngại, từ Vương Tiên Chi đến Tạ Quan Ứng rồi đến Đạm Đài Bình Tĩnh. Hơn nữa nói cho cùng, ta là vì tư tâm mà làm chuyện đại nghịch. Lý chưởng giáo vốn dĩ không cần như vậy, ngươi hoàn toàn có thể an tâm chứng đạo trường sinh, yên ổn vị liệt tiên ban. Vả lại Võ Đang sơn từ trước đến nay đều là một dị loại, chỉ cần Lý chưởng giáo nguyện ý phi thăng, tiếp thụ chiêu an, tin rằng bề trên sẽ ban thưởng không nhỏ. Lùi một bước mà nói, cho dù Lý chưởng giáo chọn ở lại thế gian như các vị tiền bối Võ Đang, sau này cũng sẽ có một ngày, một đạo sĩ Võ Đang nào đó sẽ giống như Lý chưởng giáo cõng Dư Phúc năm xưa, thu ngươi làm đồ đệ, dẫn ngươi lần nữa lên núi tu hành, tiếp tục tích lũy công đức.”Lý Ngọc Phủ cõng đồ đệ Dư Phúc, rảo bước lên từng bậc thang, chậm rãi nói: “Võ Đang sơn chúng ta từ khi Lữ Tổ lập ra quy củ, đã giống hệt Bắc Lương ngày nay. Nói một câu khó nghe, thì chẳng khác nào phiên trấn cát cứ nơi thế tục, chỉ là vì giữ được giới hạn, chưa từng vượt qua lôi trì, nên mới miễn cưỡng tồn tại đến nay. Bần đạo sau khi lên núi, rất lấy làm hổ thẹn, tu tâm nhiều hơn tu lực, lật xem khắp thủ trát của các đời chưởng giáo, sách sử cũng đọc, thậm chí Phật kinh cũng xem. Những lúc nhàn rỗi thi thoảng lại lên đại tiểu Liên Hoa phong nhìn ra xa, lâu dần, nảy sinh vài ý niệm vốn không nên có.”
Từ Phượng Niên bật cười: “Hôm nay mới biết không chỉ ta và ngươi, mà Bắc Lương cùng Võ Đang cũng đồng bệnh tương liên đến thế.”
Lý Ngọc Phủ hóm hỉnh hỏi: “Sao Vương gia không dùng từ ‘chí đồng đạo hợp’?”




