Cố Kiếm Đường ăn xong sủi cảo, đặt đũa xuống, nhìn Từ Phượng Niên.
Từ Phượng Niên hồi thần, nói: “Nếu không có gì bất trắc, vào thu năm nay Bắc Mãng sẽ đại cử nam hạ. Ta sẽ cố gắng thuyết phục Vương Toại, dù hắn không hợp tác với chúng ta thì cũng đừng làm kẻ chọc gậy bánh xe.”
Cố Kiếm Đường gật đầu, trầm giọng: “Như vậy là tốt nhất. Giao Đông vương Triệu Tuy đã hứa với ta, bất kể thế cục thay đổi ra sao, hắn đều sẽ giữ trung lập. Chỉ cần ngươi thuyết phục được Vương Toại án binh bất động, đợi khi đại chiến Lương - Mãng rơi vào bế tắc, Cố Kiếm Đường ta sẽ đích thân dẫn tinh nhuệ Lưỡng Liêu tiến sâu vào bụng đại mạc, một đòn cắt đứt liên lạc giữa Nam triều và Bắc đình! Đến lúc đó, hai ta lấy Bắc Lương và Nam triều làm chiều sâu chiến lược, tổng binh lực năm mươi vạn, lại nắm trong tay hai mươi vạn thiết kỵ, không lo thiếu lính, tiến thoái tự nhiên. Dù có bị kẹp giữa hai nước Bắc Mãng và Ly Dương thì có gì phải sợ?!”
Từ Phượng Niên im lặng một lát, rồi bất ngờ đập mạnh xuống bàn.




