Tiếp đó, lại có sáu gia tộc lần lượt đưa ra lựa chọn tương tự. Tống Sơn Thủy tin rằng càng xa Bắc Lương Đạo, những kẻ bội tín bạc nghĩa, bo bo giữ mình như vậy sẽ ngày càng nhiều. Nhưng điều khiến Tống Sơn Thủy thấy lạ là Phất Thủy phòng ở khắp nơi đều án binh bất động. Ban đầu lão điệp tử cho rằng đợi sau này mới tính sổ đám bạch nhãn lang kia. Nhưng đêm nay, sau khi đi theo tân Lương vương tận mắt thấy tai nghe, lão điệp tử vốn thủ đoạn tàn độc bỗng nhiên lại không dám chắc nữa. Trực giác mách bảo lão, khả năng từ nay về sau nước sông không phạm nước giếng là lớn hơn cả.
Tống Sơn Thủy xuất thân thám báo, trong lòng có chút tiếc nuối, cảm thấy nghẹn khuất thay cho Bắc Lương. Nhưng đối với Bắc Lương, đặc biệt là người trẻ tuổi kia, lão điệp tử thực ra không hề thất vọng. Đối với vị phiên vương trẻ tuổi danh tiếng như sấm bên tai ở Ly Dương hiện nay, Tống Sơn Thủy lại nảy sinh vài phần cảm giác quen thuộc, như thể mọi chuyện vốn dĩ phải là như vậy.
Những chiến hữu đã hy sinh nơi sa trường tạm không nhắc đến, nhưng với những người còn sống, Đại tướng quân Từ Kiêu có bao giờ bạc đãi nửa phần? Có bao giờ so đo tính toán chi li? Bao nhiêu năm qua, trong cảnh nội Bắc Lương, dòng dõi tướng lĩnh nhiều như lông trâu, đám con ông cháu cha làm điều ác một phương đâu có ít. Vậy mà cho đến trước khi qua đời, Đại tướng quân vẫn chưa từng động đến những con sâu mọt, những gia tộc này. Ông chỉ dốc sức rèn giũa Bắc Lương biên quân thành đội quân tinh nhuệ trấn giữ cửa ngõ. Những lần tuần tra biên giới, đối với sự hỗn loạn phía sau, đặc biệt là chướng khí mù mịt ở Lăng Châu, ít nhiều đều mang tiếng là nhắm mắt làm ngơ. Chung quy lại, từ đầu đến cuối ông đều giữ trọn lời hứa năm xưa: “Ta Từ Kiêu ngày sau nếu được hưởng phú quý, nhất định sẽ để các lão huynh đệ dưới trướng cùng ta hưởng phúc!”




