Tôn Dần hạ giọng: "Diêu đại nhân, ngài thật sự cho rằng đó là chủ ý của Tấn Lan Đình sao? Thật sự cho rằng Hứa Củng rời Lưỡng Liêu dẫn binh nam hạ là chuyện tốt à?"
Lão quay đầu cười hỏi: "Mấy chuyện này, một kẻ thư sinh như ta thật sự không hiểu nổi. Trong đó còn có ẩn tình gì sao?"
Tôn Dần cười tủm tỉm: "Nghe nói trong phủ Diêu đại nhân có cất giấu vài vò rượu ngon?"
Lão sững người một chút, kéo tay áo Tôn Dần, cùng nhau bước xuống bậc thềm, hạ thấp giọng: "Lục Nghĩ ấy hả? Năm ngoái nghe tin kết quả đại chiến Lương Mãng, ta đã uống sạch từ lâu rồi."




