Bởi vì Từ Vị Hùng chẳng mấy khi chịu cùng ba người bọn họ hồ nháo ném tuyết, nên Từ Phượng Niên và đại tỷ đành bắt Hoàng Man Nhi đứng im ở chân tường làm bia ngắm, hai người thi xem ai ném chuẩn hơn. Mỗi khi Từ Phượng Niên ném cầu tuyết trúng phóc vào đầu Hoàng Man Nhi, người cười vui vẻ nhất không phải Từ Phượng Niên, mà ngược lại chính là Hoàng Man Nhi. Những lúc ấy, Từ Vị Hùng thế nào cũng lườm nguýt một cái.
Trần Tích Lượng đứng nhìn mà trố mắt líu lưỡi. Còn Thứ sử Lưu Châu Dương Quang Đấu, người đã lăn lộn ở Thanh Lương sơn hơn mười năm thì lại điềm nhiên như không, đối với cảnh này đã sớm thấy nhiều thành quen.
Rất nhanh, Từ Long Tượng đã chạy đến trước mặt Từ Phượng Niên, chẳng nói chẳng rằng liền ngồi xổm xuống cõng ca ca lên lưng, nhìn cái điệu bộ này là muốn cõng một mạch từ chân núi lên đến đỉnh mới chịu thôi.
Ăn sủi cảo dịp Tết là quy củ do Từ Kiêu đặt ra. Khi Ngô Tố còn tại thế, là bà cùng hai cô con gái gói bánh. Sau khi Ngô Tố qua đời, nhất là khi đại nữ nhi gả xa về Giang Nam, tiểu nữ nhi đi xa cầu học, mọi việc đều do một tay Từ Kiêu lo liệu.




