Từ Phượng Niên đang móc tiền thanh toán cũng cảm thấy đau đầu, tiểu nhị vội vàng cầm tiền rượu rồi chuồn mất dạng.
Hào hiệp Liêu Đông lập tức buông lỏng chuôi kiếm. Tuy miệng chưa nói lời cúi đầu nhận thua, nhưng rõ ràng trong lòng đã muốn dĩ hòa vi quý.
Từ Bắc Chỉ đột nhiên quay đầu nhìn về phía gã hảo hán Kế Châu, sấn lên hai bước, vỗ bốp một cái vào đầu gã, miệng chửi đổng: "Nghe giọng điệu là dân Kế Châu à? Kế Châu phải không? Lão tử suýt chút nữa đã phải đến Kế Châu các ngươi làm Kinh lược sứ rồi đấy! Tiên sư cái đất Kế Châu nhà ngươi..."




