Ngay khi Thác Bạt Bồ Tát né tránh "mũi tên" kia, Từ Phượng Niên đã lao đến rìa lôi trì, nhanh chóng nhổ một thanh kiếm dưới đất lên, vung tay vẽ thành một vòng bán nguyệt, tiếp tục ném mạnh về phía đối thủ. Uy lực của một mũi tên này, so với "Địa Tiên nhất kiếm" kia thì khí vận và kình lực tuy có kém hơn một bậc, nhưng bù lại Từ Phượng Niên "xuất kiếm" quá nhanh và dày đặc!
Chẳng cần quan tâm mũi tên có trúng đích hay không, Thác Bạt Bồ Tát có né hay không, Từ Phượng Niên cứ như một lão nông cần mẫn đang gặt lúa ngày mùa: rút từng thanh kiếm, vung tay vẽ bán nguyệt, bắn từng mũi tên đi. Từ Phượng Niên biết rõ gốc rễ, những thanh Tiên Nhân kiếm thô sơ này đừng mong chuyện "ngàn dặm lấy đầu người". Muốn gây sát thương cho Thác Bạt Bồ Tát thì khoảng cách không được vượt quá tám mươi trượng, mà vị trí tâm lôi trì nơi Thác Bạt Bồ Tát đứng lại vừa vặn nằm trong tầm bắn đó. Thác Bạt Bồ Tát đã bày ra tư thế cam tâm tình nguyện làm bia ngắm, Từ Phượng Niên cũng chẳng ngại ngần gì mà không khiến gã lật thuyền trong mương, mặt mũi tro bụi.




