Vẻ mặt Từ Phượng Niên có vài phần nhẹ tựa mây gió: "Chạy làm gì, đánh rồi hẵng tính. Cũng đâu phải rơi vào cảnh tất thua tất chết. Hơn nữa, từ rất sớm ta đã hướng về một chốn giang hồ khoái ý. Lần đầu tiên bước chân vào giang hồ là giống đi giang hồ thật nhất, chỉ có điều chẳng thấy khoái ý chút nào, toàn bơi kiểu chó giữa giang hồ, lại còn thường xuyên bị sặc nước. Đáng tiếc mấy lần sau đó, bản lĩnh càng ngày càng cao, nhưng lại càng ngày càng không xem mình là người giang hồ nữa. Lần này, ta định vì bản thân mà đi một chuyến giang hồ đúng nghĩa. Không bơi kiểu chó qua sông, không ngồi thuyền qua hồ, mà phải tiêu dao tự tại, phiêu dật lướt qua."
Lục Châu Bồ Tát liếc nhìn nấm mồ thấp bé không mấy nổi bật nơi xa, nơi chôn cất Kê Thang hòa thượng, thản nhiên nói: "Nếu ngươi chết ở Tây Vực, chết trong tay Thác Bạt Bồ Tát, e rằng người khác muốn nhặt xác cho ngươi cũng khó."




