Tạ Quan Ứng đứng dậy, không nhịn được khẽ cười mắng: "Tên này không hổ là đồ đệ của Lý Nghĩa Sơn, đều là một đám cứng đầu. Lại còn quay ngược lại giáo huấn ta một trận. Có điều không biết hắn có nghe lọt tai hay không, cảnh giới của Từ Phượng Niên hắn đã là nước không nguồn, ngoại trừ mặt Tây Vực, từ hôm nay trở đi Bắc Lương có thể xem là ba mặt thụ địch, tình cảnh lại càng giống như vậy."Trần Chi Báo cười nói: “Dù sao chuyến đi Lăng Châu này của ta và ngươi vốn chẳng cầu mong gì. Ta chỉ muốn nhìn lại một Bắc Lương còn thái bình lần cuối. Còn ngươi... là tâm trạng nhạc phụ bóp mũi nén giận nhìn con rể, càng nhìn càng thấy gai mắt sao?”
Tạ Quan Ứng cười tự giễu: “Ta à, chỉ có mỗi một mụn con trai, làm gì có chuyện con rể.”




