Kết quả trận đụng độ vốn tưởng sẽ ngang tài ngang sức này, thám tử U Châu chỉ bị thương chín người, mà vết thương đều không đáng ngại. Lúc này, viên tiêu trưởng vạm vỡ không kìm được đưa tay định xoa đầu đứa trẻ, nào ngờ thằng bé đột nhiên ngửa người ra sau, tránh thoát bàn tay kia. Hai chân nó như đóng đinh xuống nền cát vàng, thân hình ngửa ra sau một góc cực lớn, nhìn tưởng sắp ngã mà lại không ngã, khiến đám lính kỵ U Châu gần đó ồ lên tán thưởng.Từ Phượng Niên nhìn đứa trẻ cứ luôn làm bộ làm tịch xỏ hai tay vào ống tay áo, trừng mắt mắng: “Thằng nhãi ranh, bày đặt phong phạm tông sư cái nỗi gì, đứng cho thẳng thớm vào!”
Dư Địa Long cười hì hì, đứng thẳng người dậy, nhờ thế viên tiêu trưởng mới xoa được đầu thằng bé. Vì ngón tay và lòng bàn tay gã đều đầy vết chai sạn, nên dù động tác đã cố gắng nhẹ nhàng hết mức, vẫn khiến tóc tai Dư Địa Long rối bù. Thằng bé lén lút đảo mắt, rồi thở dài thườn thượt đầy vẻ ông cụ non. Sau đó, viên tiêu trưởng ngồi xổm xuống mép nước rửa mặt qua loa, liếc nhìn thằng nhóc bên cạnh đang chổng mông ghé miệng uống nước, mỉm cười đầy thấu hiểu.




