Từ Phượng Niên toàn thân đẫm máu ngồi xếp bằng trên mặt đất. Tuyết lớn đè nặng lên thân, máu và tuyết hòa vào nhau khiến hắn trông càng thêm thê thảm nhếch nhác. Từ Phượng Niên thở dốc từng hơi, mỗi nhịp thở đều như đang xé rách ngũ tạng lục phủ. Khóe mắt liếc thấy thanh Bắc Lương đao đã gãy làm đôi, hắn muốn ngự khí thu về, nhưng ý niệm vừa mới khởi lên thì đã phun ra một ngụm máu tươi.
Đúng lúc này, một sinh vật tuyết trắng hình dáng tứ bất tượng từ sau lưng hắn trườn ra, lướt đi giữa không trung hệt như đang bơi dưới nước. Nó dài chưa quá ba thước, thân mình thon dài giống rắn, trán mọc đôi sừng như giao long, hai râu như cá chép, lại có thêm bốn chân. Bỗng nhiên nó lao đi nhanh như tia chớp, khoảnh khắc sau đã ngậm đoạn đao gãy đặt lên đùi Từ Phượng Niên, rồi ngẩng cái đầu nhỏ lên, vẫy đuôi về phía hắn như muốn tranh công.




