Thiếu đông gia ngẩn ra, bẻ ngón tay tính toán, thắc mắc hỏi: “Vậy hạng sáu và hạng bảy đâu mất rồi? Huyện thừa đại nhân, chẳng lẽ bị ngài uống mất rồi sao?”
Tả Tĩnh đang định đưa đũa gắp một hạt đậu phộng trong đĩa sứ nhỏ, bèn giơ đũa dọa đánh tên ngốc này, liếc mắt nói: “Hạng bảy chính là tân Thục vương Trần Chi Báo, người bước ra từ Bắc Lương của các ngươi.”
Chàng trai trẻ cười hì hì: “Sao lại là Bắc Lương của các ngươi? Huyện thừa đại nhân uống say rồi sao, phải là Bắc Lương của chúng ta mới đúng.”
Tả Tĩnh hơi giật mình, men say tan đi quá nửa, nhưng nhanh chóng lấy lại vẻ thản nhiên, mỉm cười nói: “Còn hạng sáu, chính là Bắc Lương vương của chúng ta.”




