Hoàng Thường đứng ở cửa thư viện, không vội bước qua ngưỡng cửa, ngẩng đầu nhìn tấm biển do chính tay Bắc Lương vương Từ Phượng Niên viết, rồi dừng bước, bỗng chốc nước mắt lưng tròng, môi run run hỏi: "Thật sự có thể bao dung cho đám thư sinh bọn ta, để một ngày nào đó có thể giống như Hoàng Thường ta hôm qua, thỏa thích mắng ngươi Từ Phượng Niên, mắng Bắc Lương sao?"
Từ Phượng Niên gật đầu nói: "Mắng người không sao cả, chỉ cần đám thư sinh các ngươi có thể giữ mình trong sạch là đủ, nếu còn có thể thật lòng nghĩ đến chuyện giúp đời, thì càng tốt. Nếu có một ngày, võ phu lộng quyền nào đó ở Bắc Lương dám cầm đao giết các ngươi, chỉ cần đạo lý nằm trong lòng, trên môi các ngươi, chứ không phải trên lưỡi đao trong tay bọn chúng, ta sẽ bảo vệ các ngươi."
Hoàng Thường liên tục nói mấy tiếng "tốt", tay áo rộng bay phấp phới, cùng Vương đại tế tửu sải bước đi vào Thanh Lộc Động thư viện. Đi được một đoạn, lão bỗng nhiên phát hiện người nhà họ Từ trẻ tuổi kia vẫn chưa đi theo, mà vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Hoàng Thường quay đầu lại, vẻ mặt nghi hoặc.




