Từ Phượng Niên dừng ngựa ở một ngã tư đường dịch trạm, rất nhanh sau đó có một con ngựa thanh chuy cực kỳ hùng tráng phi tới. Kỵ sĩ này rõ ràng là đơn thương độc mã mà đến, nhưng vẫn cho người ta ảo giác tiếng móng ngựa đạp đất như sấm dậy. Trong tầm mắt của Hoàng Tiểu Khoái, chỉ thấy Từ Phượng Niên khẽ thúc bụng ngựa, chậm rãi tiến lên. Hoàng Tiểu Khoái tắc lưỡi, đại hán khôi ngô một tay cầm thương kia không mặc quan phục hay áo giáp, nhưng khi thấy thế tử điện hạ thân phận hiển hách cũng không xuống ngựa, cái khí độ không rõ là võ học tông sư hay đại tướng sa trường kia khiến Hoàng Tiểu Khoái khâm phục. Từ Phượng Niên bình tĩnh nói: “Đã vất vả cho Từ thúc thúc rồi.”
Từ Yển Binh vừa từ biên quan U Châu đi giết một vòng trở về khẽ cười: “Hồng Kính Nham của Bắc Mãng đã nhịn không ra tay, nếu không ta còn phải mất thêm một ít thời gian.”




