Lý Phụ Chân bình thản nói: “Phụ thân, trà nguội rồi, nữ nhi giúp người thay chén mới.”
Lý Công Đức đưa chén trà qua, khẽ thở dài một tiếng, dưa ép chín không ngọt, vậy dưa do chính mình ép thì sao? Lý Công Đức thu hồi dòng suy nghĩ, lẩm bẩm: “Thôi vậy, việc đã đến nước này, không làm Lăng Châu thứ sử này cũng tốt, mau chóng nhường ra, còn có thể được Từ gia ghi nhớ một phần nhân tình. Đã đến lúc trả lại cho Lăng Châu một quan trường yên ổn rồi.”




