“Có điều, sau trận thiên biến từ thuở tuyên cổ, Kỳ Lân tộc đã bị diệt vong. Thiên Vận cổ hoàng bố trí cảnh giới này không phải để lưu lại truyền thừa, mà là để tìm kiếm một sinh linh [Ứng Kiếp Nhi Sinh].
“Lão phu quả thực là tiên linh của Thái Hư cảnh, nhưng lại là vật hư giả chỉ tồn tại trong diệu cảnh này, nhờ Cổ Hoàng năm xưa điểm hóa mới có được thần trí. Ngươi có thể xem ta như một phân thân độc lập của Thái Hư tiên linh.”
Nghe đến đây, Vương Dực ít nhiều cũng có chút thất vọng.
Hắn còn tưởng có thể đoạt được Thái Hư cảnh, với sự thần diệu của bảo vật này, mỗi ngày đều có thể đổ ra những kỳ trân dị bảo mà hắn cần nhất. Không cầu quá nhiều, chỉ cần nắm giữ trăm năm, liền có thể khiến hắn thoát thai hoán cốt.




