Chương 3: thứ đó cũng là rác rưởi

[Dịch] Trước Mặt Mọi Người Gặm Quái Dị Thăng Cấp, Đặc Biệt Cục Cầu Ta Nhậm Chức

Phi Đạo

9.196 chữ

15-01-2026

“Mày dám chọn tao thật à?”

“Đồ ngứa đòn, muốn chết phải không?”

“Tốt lắm, ông đây sẽ cho mày toại nguyện!”

Rõ ràng gã đã cảnh cáo Hà Lý rồi.

Vậy mà tên ngoại nhân này vẫn chọn thách đấu mình?

Đầu hắn có vấn đề à? Hay đang khiêu khích mình? Hay hắn nghĩ mình yếu nên có thể thắng được?

Tóc Vàng không biết Hà Lý nghĩ gì.

Gã chỉ biết bây giờ mình đang rất khó chịu, ánh mắt nhìn Hà Lý cũng ngày càng hung tợn, nhưng trong lúc suy tính cách dạy dỗ Hà Lý, gã cũng có những toan tính riêng.

“Bị thằng ngu này chọn tuy khó chịu thật.”

“Nhưng đây cũng là cơ hội để mình lập uy.”

“Lát nữa đánh cho thằng ngu này tàn phế luôn…”

“Những người khác thấy sự hung hãn của ông đây, sau này vào môn phái cũng không dám tranh giành gì với mình.”

“Ông đây vào đó chính là đại ca!”

Tóc Vàng nghĩ thầm, khóe miệng nhếch lên.

Ở phía đối diện, Hà Lý chỉ đang suy nghĩ xem phải kiểm soát sức mạnh đến mức nào để không lỡ tay đánh chết Tóc Vàng, dù sao thì hắn cũng vừa có được Vạn Quân Chi Lực, vẫn chưa hoàn toàn quen với sức mạnh này.

“A Di Đà Phật, mong Phật Tổ phù hộ cho cậu.”

Hà Lý nhìn Tóc Vàng, ánh mắt đầy “lo lắng”.

Tóc Vàng thấy vậy, cười khẩy liên tục.

Gã tưởng Hà Lý bây giờ đã sợ hãi.

“Bây giờ mới biết sợ, mới hối hận à? Muộn rồi!”

Tóc Vàng thầm nghĩ, cùng lúc đó, người đàn ông trung niên của Cực Ý Môn cũng nhìn hai người rồi lên tiếng…

“Cả hai chuẩn bị xong chưa?”

“Nếu vậy thì bắt đầu.”

“Ngoài ra, trận chiến tranh giành suất này không có quy tắc.”

“Yêu cầu duy nhất là giao đấu có chừng mực, không được tổn hại tính mạng!”

Ông ta vừa dứt lời, Tóc Vàng đã vào thế.

Các thiếu niên thiếu nữ xung quanh thấy vậy đều không nhịn được mà nhìn Hà Lý với ánh mắt thương hại…

“Anh này liều quá nhỉ?”

“Dám thách đấu giành suất đã đành.”

“Lại còn chọn thách đấu Tiền Chí?”

“Haiz~ Anh này thảm rồi, nhà Tiền Chí cũng mở võ quán, luyện võ từ nhỏ, gã này còn thường xuyên lêu lổng, đánh nhau với đám người ngoài xã hội.”

“Kinh nghiệm thực chiến của gã cũng có, người chưa từng luyện võ mà đánh với gã thì chỉ có nước ăn đòn thôi!”

“Đúng vậy, mà gã này còn hẹp hòi nữa.”

“Anh này mà không bị gã đánh cho tơi tả mới lạ…”

Họ nhỏ giọng bàn tán, dường như đã thấy được cảnh Hà Lý bị đánh cho bầm dập.

Người đàn ông trung niên kia cũng liếc Hà Lý một cái rồi bĩu môi.

Miệng ông ta còn nhắc nhở Tiền Chí…

“Tiền Chí, cậu là người có nền tảng.”

“Giao đấu có chừng mực, đừng ra tay quá nặng!”

“Biết rồi, sẽ không đánh chết hắn đâu!” Tiền Chí miệng thì đáp lời ngoan ngoãn nhưng hành động lại là lao thẳng đến trước mặt Hà Lý, gã cười gằn rồi nhấc chân đá mạnh vào ngực hắn.

Hà Lý thấy vậy, bản năng đưa tay lên che ngực.

Bốp!!!

Cùng với tiếng động trầm đục, Hà Lý vẫn đứng yên không nhúc nhích.

Tiền Chí lại bị lực phản chấn đẩy lùi về sau hai bước.

Sắc mặt gã hơi khó coi.

Bởi vì cú đá vừa rồi, gã cảm thấy mình không phải đá vào da thịt mà là đá vào một tấm thép.

Quá cứng, quá nặng, không tài nào lay chuyển nổi.

Những người xung quanh thấy vậy cũng kinh ngạc.

“Hửm? Không suy suyển?”

“Anh này có vẻ cũng không phải dạng vừa đâu.”

“Đúng vậy, hạ bàn rất vững, sức mạnh chắc không nhỏ.”

“Nếu không thì đã không đỡ được cú đá đó.”

“Chậc~ Anh này cũng là người có tài năng thiên bẩm, lần này chắc Tiền Chí phải dốc toàn lực rồi? Nếu không, suất hôm nay của gã có khi bị tên ngoại nhân này cướp mất thật.”

“Cướp mất thì không thể nào.”

“Dù anh này sức mạnh lớn, nhưng Tiền Chí luyện võ từ nhỏ, có thể bù đắp bằng những phương diện khác.”

“Đúng vậy, ví dụ như tốc độ, kỹ thuật…”

Nghe những lời bàn tán xung quanh, Tiền Chí hít sâu một hơi, ánh mắt lạnh lùng nhìn chằm chằm Hà Lý, gằn giọng: “Không có chút nền tảng nào mà đỡ được cú đá vừa rồi của tao, mày cũng có thể tự hào rồi đấy.”

“Nhưng mày cũng chỉ là một tên ngoại nhân mà thôi.”

“So với Võ Giả chúng tao, mày còn kém xa lắm!”

“Bây giờ tao sẽ cho mày thấy…”

“Khoảng cách thực sự giữa chúng ta!!!”

Vút! Dứt lời, không đợi đối phương trả lời, Tiền Chí đã lao tới như tên bắn, tung một cú đấm thẳng vào mặt Hà Lý.

Khi Hà Lý giơ tay phòng thủ, gã lại lộ ra ánh mắt hung tợn, nhanh chóng rút tay trái về, cúi người rồi tung tay phải đấm mạnh vào bụng Hà Lý, cú đấm này mang theo toàn bộ sức lực của gã, không hề nương tay.

Hà Lý cũng cảm nhận được nguy hiểm.

Hắn gần như theo bản năng nhấc chân lên…

Bùm!!!

Cùng với tiếng động, Hà Lý thầm kêu không ổn.

Hắn đã thấy Tiền Chí bay đi như diều đứt dây, đập mạnh vào bức tường trong sân rồi rơi xuống như một con chó chết, máu miệng không ngừng tuôn ra.

“Này! Cậu không sao chứ?”

“Tôi đã thu lại chín mươi chín phần trăm sức lực rồi, cậu chưa chết đấy chứ?”

“Cậu xem, sao lại phải chơi trò bẩn thỉu làm gì?”

“Tôi không phòng bị nên ra chân theo bản năng thôi, thấy chưa, suýt chút nữa là đá chết cậu rồi đấy.”

Hà Lý nhanh chân chạy đến trước mặt Tiền Chí.

Thấy gã dù xương cốt toàn thân gần như gãy nát, miệng phun máu tươi, sắc mặt tái nhợt, ánh mắt tràn ngập sợ hãi nhưng vẫn chưa tắt thở, hắn mới thở phào nhẹ nhõm.

Những người xung quanh thì đã sợ ngây người…

“Vừa rồi… vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”

“Tiền Chí bị một cước đá cho tàn phế rồi sao?”

“Đâu chỉ là tàn phế? Cậu không nghe anh ta nói vừa rồi đã thu lại chín mươi chín phần trăm sức lực à?”

“Chắc Tiền Chí suýt nữa bị đá thành trăm mảnh luôn rồi?”

“Vãi chưởng!!! Biến thái ở đâu ra vậy? Có sức mạnh kinh khủng thế này còn tham gia khảo hạch làm gì? Sợ chết khiếp, may mà vừa rồi đại ca này không chọn mình làm đối thủ.”

“Vừa nãy ai nói chênh lệch sức mạnh có thể bù đắp bằng những phương diện khác ấy nhỉ?”

“Đụng một cái đã nát bét thế này thì bù đắp kiểu gì?”

“Tôi đùa thôi mà, sao cậu lại tin là thật?”

Đến khi hoàn hồn, đám thiếu niên thiếu nữ nhìn Hà Lý với ánh mắt tràn ngập kinh ngạc và sùng bái.

Một cước đá Tiền Chí đến tàn phế…

Mà đó còn là kết quả của việc đã thu lại chín mươi chín phần trăm sức lực.

Nếu Hà Lý tung ra toàn lực…

Họ không dám tưởng tượng nó sẽ kinh khủng đến mức nào.

Trung niên Cực Ý Môn cũng sực tỉnh giữa những lời bàn tán đầy ngưỡng mộ của mọi người. Lão đưa mắt nhìn Tiền Chí đang bị thương nặng rồi lại nhìn sang Hà Lý, sắc mặt cực kỳ khó coi.

“Cậu… sao cậu có thể ra tay nặng như thế?”

Chỉ nghe người đàn ông trung niên nghiêm giọng quát.

Hà Lý nghe vậy thì ngẩng đầu nhìn lão.

“Nặng à? Vậy hắn ra tay thì không nặng chắc? Hai cú vừa rồi của hắn đều muốn đánh tôi trọng thương đấy.”

“Cũng may là tôi có bản lĩnh nên mới đỡ được.”

“Nếu đổi lại là người bình thường khác thì sao?”

“E là đã bị hắn đánh cho tàn phế rồi phải không?”

Hà Lý vặn lại, cuối cùng lạnh lùng nhìn chằm chằm người đàn ông trung niên: “Đừng nói là ông không nhìn ra hắn muốn phế tôi nhé? Sao nào? Hắn được phép ra tay nặng, còn tôi thì không à?”

“Nhưng hắn đã làm được đâu?” Trung niên Cực Ý Môn cau mày.

Hà Lý nghe vậy suýt nữa thì bật cười.

“Ý ông là tôi phải đợi hắn đánh được tôi thì mới thôi à?”

“Đầu óc ông có vấn đề à?”

“Cậu…” Người đàn ông trung niên cũng nhận ra lời mình nói có chút không ổn, nhưng lão tuyệt đối sẽ không thừa nhận.

Hơn nữa, Tiền Chí là cháu của lão.

Lần này Tiền Chí vào Cực Ý Môn chỉ là đi cho có lệ.

Nhiều Cổ Võ Môn Phái đều thế, người trong môn ít nhiều đều là họ hàng thân thích với nhau. Dù sao thì võ công cũng không thể tùy tiện truyền ra ngoài, trừ khi tiền nong tới nơi tới chốn. Vì vậy, việc sắp xếp người nhà vào môn phái là chuyện rất bình thường.

Chỉ là không ai ngờ được, hôm nay lại đột nhiên xuất hiện một Hà Lý có sức mạnh lớn đến vô lý.

Bây giờ cháu trai bị Hà Lý đánh trọng thương…

Lão không thể nào để cho hung thủ là Hà Lý được yên ổn.

Đương nhiên, lão sẽ không động thủ với Hà Lý.

Sức mạnh của Hà Lý, lão cũng thấy sợ.

Vì vậy, lão chỉ đỏ mặt nói: “Cậu nhóc này tuy có chút thiên phú, sức mạnh lớn đến đáng kinh ngạc, nhưng ra tay lại tàn độc, không có lòng thương xót, đã thế còn hỗn xược, không biết hối cải…”

“Người như cậu, Cực Ý Môn chúng tôi không nhận.”

“Nếu để loại người như cậu học võ…”

“Thì không biết sẽ hại bao nhiêu người nữa!”

Nghe những lời này, Hà Lý cười khẩy.

“Hừ, từ lúc bước vào đây, tôi đã nhìn ra Cực Ý Môn của các người là cái loại gì rồi.”

“Môn phái thế này, tôi cũng chẳng thèm vào.”

“Dù sao Đại Hạ cũng rộng lớn.”

“Còn đầy Cổ Võ Môn Phái khác.”

“Cực Ý Môn các người không nhận, thì tôi vào môn phái khác.”

Nói xong, Hà Lý quay người định bỏ đi.

Ai ngờ người đàn ông trung niên lại cất giọng giễu cợt từ phía sau: “Các Cổ Võ Môn Phái ở khắp nơi đã tồn tại hàng trăm năm, đều có mối liên hệ với nhau. Giữa chúng tôi nếu có chuyện gì cũng sẽ thông báo cho nhau.”

“Cậu nghĩ loại người tàn độc như cậu, Cực Ý Môn chúng tôi không nhận thì các môn phái khác sẽ nhận sao?”

“Vậy thì cậu đã lầm to rồi!”

Nghe đến đây, Hà Lý nhíu mày.

Ai ngờ đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ ngoài cửa…

“Cái môn phái rác rưởi tam lưu như Cực Ý Môn của các người.”

“Ai mà có quan hệ với các người chứ?”

“Nếu thật sự có, thì đó cũng là đồ rác rưởi!”

Nghe thấy giọng nói, người đàn ông trung niên đang tức giận, Hà Lý cùng đám thiếu niên thiếu nữ có mặt đều quay đầu lại, sau đó liền thấy một thanh niên tóc đuôi ngựa mặc vest và một cô gái tóc đỏ bước vào sân.

Vừa nhìn thấy hai người đó, sắc mặt lão trung niên lập tức tràn ngập kinh ngạc và nghi hoặc...

“Đặc…… Đặc Dị Cục!!!”

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!