Đón tết Trung thu, thời gian ngắm trăng tối hôm đó thực ra cũng chẳng kéo dài bao lâu. Trăng sáng vằng vặc, làm lu mờ gần hết ánh sáng của những vì sao khác. Đồ ăn bày la liệt trên bàn cứ tùy ý lấy ăn, nhưng Lý Quyên và Lý Cường lại chỉ gặm đúng hai miếng dưa hấu, chẳng còn mặn mà gì với táo hay bánh trung thu nữa.
"Bình thường không có thì đứa nào đứa nấy gào lên đòi ăn. Giờ cho ăn thả cửa lại chẳng thèm đụng tới, đúng là khó chiều mà!" Lương Nguyệt Mai cằn nhằn.
Bà không giận thật, chỉ là tiếc của không muốn lãng phí đồ ăn thôi. Thực ra hôm nay về nhà ngoại, bà vui lắm. Bố mẹ sức khỏe vẫn tốt, cô vợ nhà chú hai cũng bớt ồn ào điêu ngoa. Nhà mình giờ khấm khá, mang nhiều đồ về biếu, cậu em rể cùng lắm cũng chỉ dám nói kháy vài câu, chứ lúc mở miệng nói chuyện với Lý Kiến Quốc thì chẳng còn cái giọng điệu hùng hổ như xưa nữa.
Nhà mình giờ có của ăn của để, lưng vốn dày thì tự khắc có tiếng nói, về nhà ngoại cũng nở mày nở mặt.




