Lý Long tỉnh dậy thì trời đã sáng bảnh. Hắn nghe thấy tiếng động lạch cạch bên ngoài, đoán là Đào Đại Cường đã dậy làm việc.
Hắn vốc nước rửa mặt, dụi dụi mắt thì thấy có ghèn. Chẳng lẽ là can hỏa vượng?
Kiếp trước, mãi đến nửa đời sau hắn mới bắt đầu chú ý dưỡng sinh nên khá nhạy cảm với mấy chuyện này. Hắn vươn vai đứng dậy, cảm thấy toàn thân lại tràn trề sinh lực.
Trẻ trung đúng là tốt thật, hôm trước có mệt đến mấy, ngủ một giấc là hôm sau lại như rồng như hổ. Chẳng bù cho kiếp trước, lúc năm sáu mươi tuổi, mệt một ngày là phải mất cả buổi mới lại sức được.




