“Không để lại tí dấu vết nào à?” Một người khác hỏi, “Cả cái cơ ngơi lớn thế cơ mà...”“Mấy chục năm rồi, còn giữ được cái gì? Mười mấy năm trước, anh cả nhà họ Lý, Lý Kiến Quốc với đám thanh niên đào được cả bao tải tiền đồng trong miếu ấy, hồi đó còn cái nền miếu sờ sờ ra đấy, giờ thì có thấy gì nữa đâu? Cái Phá Thành Tử kia ngày xưa vốn là một tòa thành, giờ chẳng phải cũng chỉ còn lại mấy gò đất vụn thôi sao...”
Đào Đại Cường đứng trong bóng cây nghe Mã Kim Bảo chém gió, trong lòng hơi sốt ruột. Hắn đang hóng xem lão Mã nói gì về cái hang Chuột nước.
Mã Kim Bảo còn chưa kịp nói, phía sau đã vang lên tiếng bước chân, Đào Đại Cường lập tức nép người vào sau gốc cây sát tường.
Điều làm hắn bất ngờ là, kẻ đi tới lại chính là Hứa Kiến Quân.




