Lý Hướng Tiền cực kỳ bực bội, nhưng cũng chẳng làm gì được. Lúc này ông ta đã quyết tâm, đợi có cơ hội nhất định phải cho thằng nhóc này biết tay!
Lý Long thì lại chẳng ngán chút nào. Đời này sống lại, hắn vốn chẳng định đi làm công nhân, ăn cơm nhà nước.
Bây giờ tích góp chút tiền, đợi đến đợt khoán đất thứ nhất, thứ hai, thứ ba thì thâu tóm thêm nhiều đất. Đợi hai ba mươi năm sau, giao đất cho hợp tác xã, mỗi năm được chia mấy trăm nghìn, bản thân thì nhàn rỗi đi săn bắn, bắt cá, sướng biết mấy!
Đi làm công nhân, bưng bát cơm người ta thì phải chịu người ta quản, làm sao được tự do tự tại như bây giờ?




