Trời chưa tối hẳn, Ngọc Sơn Giang đã lùa hết bò, cừu và ngựa đang gặm cỏ tản mát trên sườn đồi gần đó vào Noãn Quyển. Sau đó, ông bắt một con cừu khá béo từ trong Noãn Quyển ra, thả vào cái Thưởng Quyển bên ngoài.
Noãn Quyển là loại chuồng có mái che, thực chất là một căn nhà gỗ. Tuy bên trong không đốt lửa, nhưng khi gia súc vào đông, thân nhiệt tỏa ra cũng đủ để sưởi ấm cho nhau. Còn Thưởng Quyển là kiểu chuồng phổ biến nhất, bốn bề quây gỗ, chừa một lối ra vào, thường dùng để nhốt gia súc nghỉ ngơi ban ngày hoặc trong các mùa xuân, hạ, thu.
Con cừu vừa bị tống vào Thưởng Quyển, có lẽ vì lẻ loi hoặc sợ hãi nên bắt đầu kêu toáng lên.
"Giờ chúng ta đi tìm chỗ mai phục thôi." Ngọc Sơn Giang bảo Lý Long. "Cái giống sói này xảo quyệt lắm, nó sẽ quan sát chán chê rồi mới dám mò tới. Thế nên là chú cháu mình xác định phải nằm tuyết hơi bị lâu đấy!"




