Tiểu Tử San đang ngồi ở ghế sau, miệng nhồm nhoàm đống đồ ăn vặt xách về từ văn phòng Lâm Bảo Nhi. Đôi mắt to tròn sáng ngời của cô bé bỗng khựng lại, rồi ghé khuôn mặt non nớt sát vào cửa sổ nhìn ra ngoài.
Có những hạt mưa lướt qua tấm kính.
Hòa lẫn trong đó là vài bông tuyết trắng xóa.
“Bố ơi, tuyết rơi rồi này!?”




