“Hàn Tuệ.”
Nhìn người đại diện của Khương Y Nhân, Lâm Bảo Nhi mở lời: “Cô biết đấy... chuyện đã đến nước này thì chắc chắn cô cũng hiểu giá trị của bài hát kia. Là người đại diện, khi nghệ sĩ của mình vì tình cảm cá nhân mà mất lý trí, cô phải đứng ra ngăn cản, đó cũng là một phần trách nhiệm của cô.”
“Lâm tổng, quả thực là tôi đã thất trách.”
Hàn Tuệ bất lực đáp.




