Vạn Hoa lâu ở đất Tam Tấn hôm nay không tiếp khách.
Chẳng vì nguyên do gì khác, chỉ là Tam thiếu gia của Lý viên - Lý Vong Ưu, hôm nay đã bao trọn cả lầu rồi.
Vì sao ư?
Sinh thần mười tám tuổi, lễ thành nhân, đương nhiên phải làm cho thật long trọng.
Lý Vong Ưu ngả người tựa lên chiếc trường kỷ lót da bạch hồ.
Tay trái hắn ôm một cô nương xinh đẹp yêu kiều, tay phải nâng chén bồ đào mỹ tửu nghe đồn đáng giá trăm lượng vàng.
Cả người hắn toát lên vẻ sa đọa nồng nặc, như thể muốn nói: "Ta rất nhiều tiền, mau tới làm thịt ta đi".
"Nào nào nào, đừng ngẩn ra đó nữa, uống đi!"
"Hôm nay bổn thiếu gia cao hứng, toàn bộ chi phí ta bao tất!"
Lý Vong Ưu hào khí ngất trời vung tay một cái. Đám cô nương bên dưới, ngọc bội leng keng, giọng nói thánh thót như chim yến chim oanh, lập tức reo hò nhiệt liệt.
"Lý công tử vạn phúc!"
"Chúc Lý công tử năm nào cũng được như ngày này, tuổi nào cũng được như hôm nay!"
Nghe những lời chúc tụng ngọt đến phát ngấy ấy, trong lòng Lý Vong Ưu sướng như nở hoa.
Sướng!
Quá sướng!
Đây chính là cuộc sống của người có tiền sao?
Yêu chết đi được!
Nhớ lại kiếp trước, hắn chỉ là một kẻ xui xẻo ở thế kỷ hai mươi mốt. Đêm giao thừa lỡ tin vào lời quỷ quái của gã họ Lữ nào đó, bảo rằng cứ thả bay ước mơ là sẽ cầu được ước thấy.
Kết quả hắn vừa châm pháo hoa.
Khá lắm, cũng chẳng biết là sản phẩm của cái xưởng làm hàng nhái nào.
Ngay giây sau đó liền trực tiếp chuyển thế đầu thai, xuyên đến cái nơi quỷ quái này.
Không có điện thoại, không có wifi.
Giao thông cơ bản dựa vào đôi chân, liên lạc cơ bản dựa vào mồm hét, trị an cơ bản dựa vào chó, giải trí cơ bản là con số không!
Thế nên, việc đầu tiên Lý Vong Ưu làm mỗi khi tỉnh giấc, chính là ngửa mặt lên trời gửi tặng một câu hỏi thăm thân thiết.
"Lữ Tiểu Bố, ta "
Tệ hơn nữa là, hắn phát hiện mình đầu thai vào một thế giới võ hiệp hổ lốn, lại còn trở thành bào đệ của Lý Tầm Hoan.
Lý Tầm Hoan đấy!
Cái tên "Tiểu Lý Phi Đao, lệ bất hư phát", Lý Tầm - tặng vợ - tặng gia sản - Hoan đấy!
Làm huynh đệ với loại người này, thì mạng phải lớn đến nhường nào mới gánh nổi đây?
Bởi vậy, Lý Vong Ưu đã sớm lên kế hoạch cho cuộc đời mình.
Tập võ ư?
Không được, đan điền bẩm sinh khiếm khuyết, có luyện cũng bằng thừa.
Hắn từng nghi ngờ không biết có phải mẫu thân đã dồn hết tinh hoa sang cho nhị ca rồi hay không.
Bằng không cớ sao cùng một mẹ sinh ra, nhị ca là kỳ tài võ học, còn hắn lại là một phế vật?
Khoa cử ư?
Càng không được.
Hắn là thanh niên thời đại mới đã quen viết chữ giản thể, giờ bắt hắn viết mấy chữ phồn thể rắc rối kia thì thà giết hắn đi còn hơn.
Phụ thân hắn, lão Lý thám hoa, ban đầu còn muốn uốn nắn, đích thân ra mặt dạy dỗ.
Kết quả thì sao?
Lão Lý thám hoa dạy chưa đầy ba tháng đã phải lắc đầu bỏ cuộc.
Ông còn tuyên bố, so với thằng con thứ ba này, thì nhị tử Lý Tầm Hoan dù chỉ đỗ Thám hoa cũng đã là mộ tổ bốc khói xanh, quang tông diệu tổ rồi.
Thậm chí, nhờ có "phế vật" Lý Vong Ưu làm nền, chấp niệm của lão gia tử về việc nhị tử không đỗ được Trạng nguyên cũng tan thành mây khói.
Nhờ đó mà tránh được một cách hoàn hảo tử kiếp u uất qua đời như trong nguyên tác.
Xét theo khía cạnh này thì hắn cũng được coi là đại hiếu tử rồi, đúng không?
Đã văn không thành, võ chẳng toại, Lý Vong Ưu dứt khoát "nằm thẳng", mặc kệ sự đời.
Dù sao Lý gia cũng chẳng thiếu tiền, nhiều đến mức ông nhị ca lụy tình của hắn sau này có thể không chớp mắt mà dâng hết cho gã trà xanh Long Khiếu Vân kia cơ mà.Thà để người ngoài hưởng lợi, chi bằng ông đây cứ tiêu xài cho sướng tay trước đã!
Thế là, một kẻ phá gia chi tử danh chấn đất Tam Tấn cứ thế ra đời.
Người đời đều bảo lão Lý gia đúng là trúc tốt sinh măng xấu, sắp lụn bại đến nơi rồi.
Lý Vong Ưu nghe vậy chỉ khịt mũi coi thường.
Lụn bại ư?
Nực cười!
Ta đây là đang cứu nước đường vòng, cứu vớt nhị ca đáng thương của ta đấy chứ!
Hắn vừa nghĩ vừa nốc thêm một ngụm mỹ tửu, cười nói với cô nương trong lòng: "Tiểu Hồng, hát cho gia nghe thêm một khúc nữa nào."
"Vâng ạ, công tử muốn nghe khúc gì?"
"Hát bài... ừm... 'Vô địch là bao nỗi cô đơn' đi!"
Tiểu Hồng cô nương mặt mày ngơ ngác.
Đây là khúc gì vậy? Nàng chưa từng nghe qua bao giờ.
Ngay khi Lý Vong Ưu chuẩn bị tự mình cất giọng, cho đám thổ dân cổ đại này biết thế nào là sự chấn động của âm nhạc hiện đại...
Thì cánh cửa lớn của Vạn Hoa lâu bỗng vang lên tiếng "rầm", bị người bên ngoài một cước đạp tung.
Giữa làn gỗ vụn bay tán loạn, một thằng nhãi mặc y phục sặc sỡ, trông chừng bảy tám tuổi nghênh ngang bước vào.
Thằng nhãi này tướng mạo thanh tú, nhưng trên khuôn mặt non nớt lại tràn đầy vẻ âm hiểm và hung ác không hợp với lứa tuổi.
Hắn vừa bước vào, nhiệt độ cả đại sảnh dường như giảm đi mấy phần.
Bầu không khí ồn ào náo nhiệt lập tức ngưng đọng.
Lý Vong Ưu khó chịu ra mặt.
Kẻ nào vậy? Thật vô lễ!
Không biết hôm nay bổn thiếu gia đã bao trọn nơi này rồi sao?
Hắn vừa định sai hộ viện gô cổ ném người ra ngoài, liền nghe thấy thằng nhãi kia cất lời, giọng nói the thé chói tai.
"Kẻ nào là đệ đệ của Lý Tầm Hoan, Lý Vong Ưu?"
Lý Vong Ưu trong lòng giật thót.
Thôi xong, kẻ đến tìm thù.
Hắn còn chưa kịp mở miệng, tên tay sai bên cạnh đã sợ mềm cả chân, run rẩy nói: "Tam... Tam thiếu gia, hắn... hắn hình như là Ngũ Độc Đồng Tử!"
Ngũ Độc Đồng Tử?
Đầu óc Lý Vong Ưu xoay chuyển thật nhanh.
Nhớ ra rồi, tên này hình như là một tử địch của Lý Tầm Hoan trong nguyên tác.
Một tay độc công cực kỳ lợi hại, tâm địa độc ác, là một kẻ điên cuồng giết người không chớp mắt.
Mẹ kiếp!
Sớm không đến muộn không đến, cứ nhè đúng hôm nay mà đến!
Nhị ca của ta đâu rồi? Cứu giá! Cứu giá!
Đôi mắt âm lãnh của Ngũ Độc Đồng Tử quét một vòng, cuối cùng dừng lại trên người Lý Vong Ưu, kẻ có dung mạo giống Lý Tầm Hoan đến tám phần.
"Ngươi chính là Lý Vong Ưu?"
Trong lòng Lý Vong Ưu như có hàng vạn con ngựa hoang chạy qua, nhưng ngoài mặt lại nặn ra một nụ cười mà hắn tự cho là hiền lành.
"Vị tiểu... ừm, hảo hán này, ngươi tìm ta sao?"
"Lý Tầm Hoan đã giết đồ đệ của ta. Món nợ này, ta sẽ đòi lại từ tên đệ đệ phế vật là ngươi trước!"
Ngũ Độc Đồng Tử dứt lời, thân hình khẽ động, hóa thành một đạo ảo ảnh rực rỡ lao thẳng về phía Lý Vong Ưu.
Bàn tay nhỏ bé mang theo luồng hắc khí tanh tưởi, hiển nhiên đã tẩm kịch độc.
Vãi chưởng! Cái đệt! Chơi thật đấy à!
Lý Vong Ưu sợ đến hồn phi phách tán. Hắn chỉ là một kẻ yếu nhớt, trúng phải đòn này chẳng phải sẽ đi chầu ông bà ngay tại chỗ sao?
Hắn muốn tránh né, nhưng thân thể căn bản không theo kịp phản ứng của não bộ, chỉ đành trơ mắt nhìn độc chưởng kia không ngừng phóng đại trước mặt.
Toang rồi, mới vừa tròn mười tám đã phải "game over" rồi.
Cuộc đời ngắn ngủi lại sa đọa này của ta...
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một âm thanh điện tử trong trẻo chợt vang lên trong đầu hắn.
【Đinh! Phát hiện tính mạng ký chủ bị uy hiếp nghiêm trọng, hệ thống "Hoàn Mỹ Từ Điều" chính thức kích hoạt!】【Túi quà tân thủ đã được phát, bao gồm một cơ hội rút từ điều, bảo đảm ra phẩm chất Đỏ, chúc ngài trải nghiệm vui vẻ!】
Hệ thống?
Kim thủ chỉ của ta cuối cùng cũng tới rồi?!
Lý Vong Ưu mừng đến suýt khóc.
Đại ca à, ngươi mà đến chậm thêm một tích tắc nữa thôi là chỉ còn nước đốt giấy tiền cho ta chứ chẳng chơi.
Trơ mắt nhìn chưởng của ngũ độc đồng tử sắp giáng xuống trán mình, Lý Vong Ưu chẳng còn thời gian đâu mà nghiên cứu xem cái hệ thống này là thứ quỷ quái gì, chỉ biết điên cuồng gào thét trong lòng:
"Rút! Mau rút cho lão tử!"
【Đang tiến hành rút từ điều...】
Một luân bàn khổng lồ xoay tít trong đầu Lý Vong Ưu.
Bên trên chi chít những ô màu: xám, trắng, lam, tím, đen, đỏ, vàng...
【Đang rút... Chúc mừng ký chủ kích hoạt vận may tân thủ, phẩm chất thăng cấp!】
Cây kim trên luân bàn cuối cùng cũng vượt qua khu vực màu đỏ, vững vàng dừng lại trên một ô màu vàng kim rực rỡ!
Ra vàng rồi!
【Chúc mừng ký chủ nhận được kim sắc từ điều: Hảo hán tha mạng!】
【Hiệu quả từ điều: Chỉ cần ký chủ chắp tay, thành tâm thành ý nói với mục tiêu bốn chữ "Hảo hán tha mạng", thì bất kể đối phương có thù sâu như biển với ký chủ, cũng sẽ vô điều kiện tha cho ký chủ một mạng trong tình huống hiện tại.】
Hả?
Lý Vong Ưu nhìn phần giới thiệu từ điều, cả người ngớ ra như phỗng.
Chỉ thế thôi á?
Kim sắc từ điều mà chỉ có thế này thôi á?
Đây chẳng phải là quỳ xuống xin tha mạng sao? Cái này không cần từ điều thì ông đây cũng thừa sức làm được mà!
Thế nhưng, chưởng độc mang theo gió tanh nồng nặc đã ập đến ngay trước mặt, thôi thì có bệnh vái tứ phương!
Lý Vong Ưu chẳng kịp nghĩ ngợi, gần như theo bản năng chắp tay cái "bộp" trước ngực, vận hết sức bình sinh gân cổ gào lên:
"Hảo hán tha mạng!"
(Các huynh đệ, truyện mới lên sóng, Lão Lục lại quay về rồi đây!)



