“Vân Lan Y, ngươi vậy mà vẫn chưa chết?”
Từ Phúc Chí là người đầu tiên phá vỡ sự tĩnh lặng, hắn không dám tin nhìn hai người trước mắt.
Hắn không thể hiểu nổi, rõ ràng Vân Lan Y đang trong trạng thái trọng thương cận kề cái chết, lại còn chạy vào Minh Khí sơn mạch lâu như vậy, không những có thể ra ngoài mà dường như thương thế cũng đã hồi phục.
Nhìn dáng vẻ mặt mày hồng hào, dung quang rạng rỡ của Vân Lan Y, đây mà là một người sắp chết sao? Nói là thiếu phụ tân hôn cũng không ngoa!




