Bóng người áo trắng đang quỳ rạp dưới đất mãi vẫn chưa dám đứng dậy.
Phía sau lớp ánh sáng vàng nhạt như khói lửa kia, lờ mờ hiện ra tòa lầu các khiến linh hồn nó phải run lên bần bật.
Nó nằm rạp xuống đất, đến thở mạnh cũng không dám, giọng khàn đặc, toát lên sự hèn mọn và kính sợ từ tận xương tủy:
"Tội lại... không biết Tôn Giá giáng lâm, lại dám to gan ra tay với ngài, tội này chết vạn lần cũng không hết..."




