"Giấc mơ, đã đến lúc phải tỉnh rồi."
Khi Tiểu Nhã nói ra câu này với giọng điệu đầy quyết liệt và bi thương, cả căn nhà trọ dường như bị kéo vào một chiều không gian khác.
Tường, trần nhà, và mọi thứ xung quanh đều bắt đầu mềm nhũn và vặn vẹo như những tờ bản thảo bị ngấm nước.
Mực đậm đặc thấm ra từ từng kẽ hở trên tường, tỏa ra mùi giấy mục nát.




