Cánh rừng nhỏ kia đen kịt như mực đổ.
Không có ánh sáng, cũng không có âm thanh.
Chỉ có tiếng cành khô lá úa “rắc rắc” dưới chân, và tiếng thở dốc nặng nề của cả đoàn dường như bị khuếch đại đến vô tận.
“Anh… chúng ta… thật sự không đi nhầm đường đấy chứ?” Chu Nghị đi cuối cùng, giọng nói run rẩy.




