Hai người đứng im không nhúc nhích chờ đợi, trong lòng thầm đếm ngược. Chẳng bao lâu sau, tiếng động trong phòng đột ngột im bặt, hai người bèn mím môi.
Thôi xong, giám chủ lại được như ý rồi, chắc giờ này đã ngồi gọn trong lòng người ta rồi.
Lúc này trong sảnh lớn, Nhan Thư Dịch bị hắn cuốn lấy đầu lưỡi, gương mặt lạnh như sương vẫn đang giãy giụa. Ánh mắt nàng nhìn thẳng vào Quý Ưu, vừa đầy vẻ đề phòng, hơi thở lại càng lúc càng gấp gáp.
Quý Ưu đưa tay vỗ nhẹ lên cặp mông tròn trịa của nàng, khẽ dứt khỏi nụ hôn: “Đừng quậy nữa, làm chuyện chính thôi.”




