Khuông Thành lúc này nhìn ra phố: “Hay là ta tìm chỗ nào trên phố ăn xong rồi hãy về?”
“Thôi vậy, ta vẫn nên về, cơm trưa còn chưa làm nữa, muộn thêm chút nữa e có người sẽ nổi cáu mất.”
“Xem ra, dù là rượu ngon thức nhắm miễn phí, hay bạc trắng tốn bao tâm tư mới có được, cũng khó sánh bằng người trong lòng Quý huynh.”
Khuông Thành cảm thán một tiếng, thầm nghĩ Quý huynh nhìn có vẻ phóng đãng, nhưng nhất định sẽ là một phu quân tốt. Hắn khẽ cười, chợt phát hiện Quý Ưu đang cầm vô số thiệp mời bỗng dừng bước, rồi một tay ấn lên mắt mình.




