“Cái này…” Kính Tử ngẫm nghĩ một lát, nhất thời lại không nói rõ được.
Rõ ràng chuyện đôi bên đều đã xong xuôi, nhưng dường như lại không thể nói từ nay về sau coi nhau như người dưng được nhỉ?
Cuối cùng nó “ồ” một tiếng: “Ngươi lo lắng hắn muốn giết ngươi diệt khẩu ư?”
“Không đơn giản như vậy.” Giọng Hạ Linh Xuyên nhỏ như muỗi kêu, hầu như chỉ Kính Tử nghe thấy: “Hắn bố cục nhiều năm, cuối cùng lợi dụng Hề Vân Hà để đạt được mục đích, vậy tại sao Hề Vân Hà còn sống, không bị hắn diệt khẩu? Rõ ràng giết chết Hề Vân Hà mới là cách tốt nhất để phủi sạch quan hệ, hiệu quả hơn cả việc giết ta diệt khẩu. Ha, ta có thể cản trở hắn chuyện gì?”




