Hắn dò hỏi: “Trở Cự ngày thường đâu có ăn nhiều đến vậy?”
“Đương nhiên là không, nếu không Kha gia dù có Huyền tinh khoáng cũng sẽ bị nó ăn đến nghèo rớt mồng tơi.” Phương Xán Nhiên tiếp lời: “Giàu có như Kha gia, muốn cho Trở Cự ăn no cũng không chỉ dùng vô ngân kim, mà phải thêm nguyên liệu khác vào, dỗ nó ăn lưng bụng là được. Vậy nên, theo danh sách ta vừa liệt kê, chỉ cần một trăm hai mươi vạn lượng là đủ.”
“Chỉ cần.” Hạ Linh Xuyên cười khổ. Hắn vét sạch cả người cũng chỉ đủ trả phần lẻ.
Thôi được, kế hoạch cho Trở Cự ăn đến khi ngủ say rồi mới hành động, vào khoảnh khắc này đã phá sản.




