Chỉ thấy quái đầu hít mạnh một hơi, lập tức có mấy luồng khói trắng nhàn nhạt từ mảnh vỡ bị nó hút đi.
Mảnh vỡ biến mất ngay tức khắc, không để lại bất cứ thứ gì.
Bản thân quái đầu thì “a” một tiếng thật dài, dáng vẻ như gã lang thang đói bảy ngày bảy đêm vừa được ăn một bữa no nê, lại như người đang rét cóng giữa trời đông giá rét bỗng nhảy vào suối nước nóng, sao có thể dùng hai chữ “sảng khoái” để hình dung cho hết?
Người không biết còn tưởng nó đang hút thứ gì cấm. Hạ Linh Xuyên liếc nó: “Sảng khoái đến vậy sao?”




